Người Thủy Thủ Già

CHIẾN TRANH VÀ ĐỊNH MỆNH




Trân trọng chào mừng quí vị viếng Tập truyện "Chiến Tranh và Định Mệnh" ... Thành thật cám ơn và chúc quí vị vui khỏe ...



Hoa và trái một đêm nào thức dậy,
Nghe mộng đời xao-xuyến giấc xuân xanh .
Con đường đó một đêm nào trở lại
Cùng gío mưa phùn trên cánh tay anh ...

(Mộng Đời - Trần Dạ Từ)






Lời Mở Đầu


Chiến Tranh và Định Mệnh là một Tập truyện hồi kư dă sử tiểu thuyết Người Thủy Thủ Già ghi lại các biến cố xảy ra từ năm 1960 đến 1975 và chuyến di tản đi t́m Tự Do, bắt đầu cuộc sống mới tại Hoa Thịnh Đốn, thủ đô Hoa Kỳ.của Người Thủy Thủ Già...

Ghi chú của tác giả

Tập truyện này là một sản phẩm tiểu thuyết. Tất cả sự trùng hợp nếu có hoàn toàn ngoài ư muốn của Tác giả.

Người Thủy Thủ Già



Xem Tiếp:

Chương 1 | Chương 2 | Chương 3

Chương 4 | Chương 5 | Chương 6

Chương 7 | Chương 8 | Chương 9

Chương 10 | Chương 11 | Chương 12






Chuyến Hải Hành Cuối Cùng Của Người Thủy Thủ Già

của Lê bá Thông

... Ông nh́n quanh ḿnh, thật là mênh mông, tất cả đều là một màu, màu xanh của biển ḥa với màu xanh của bầu trời. Nếu không có những đám mây hồng lờ lững bay nơi cuối trời, ông chắc rằng không ai có thể phân biệt được ranh giới của nước và trời. Thiên nhiên hiện ra trước mắt như là một tấm bạt màu xanh được trải dài không điểm dứt. Những vệt trắng tô điểm cho tấm thảm trời là những gợn sóng bạc đầu, như đă được bàn tay họa sĩ điêu luyện dùng cây bút thần để làm tăng thêm nét đẹp của vũ trụ.
Chung quanh tàu ông là biển nước, xa hơn tí nữa là chân trời phía hữu hạm, cao hơn là trời mây với những đám mây kết lại thành những h́nh hài quái dị không tên tuổi. Xa hơn một chút nữa là vũ trụ muôn trùng, nơi khởi đầu của thế giới và vạn vật, thành h́nh sau "Một tiếng nổ bùng" dữ dội và lớn nhất. Nơi đây cũng là mức tới của cuối cuộc đời, của muôn loài, của vạn vật.

Bỗng nhiên ông như vừa t́m ra được lời giải đáp cho câu hỏi của đời ḿnh:
"Sau bao nhiêu năm chiến đấu và tranh sống trong vội vă, ông cố t́m một giải đáp cho chính ḿnh về quan niệm nhân sinh; vận mệnh và cuộc chiến đă đẩy đưa ông qua bao nhiêu biến cố thử thách, ảnh hưởng đến cuộc đời của hai vợ chồng. ";
Ông cảm thấy vui sướng vô cùng, ông muốn la lớn lên, ông muốn nói to lên cho chính ḿnh và cho con chó già, bạn đời của ông nghe về sự khám phá tuyệt diệu này. Th́ ra cả suốt cuộc đời ông lăn lộn và tranh đua cũng chỉ là để chuẩn bị cho một hành tŕnh trở lại điểm khởi thủy, nơi đă đào tạo ra ḿnh.

Vũ trụ tạo ra muôn loài, sự thành h́nh của thế giới, của vạn vật, của loài người, chỉ là một sự xoay vần có tính toán.

Thời điểm đầu lại là của sự chấm dứt trước đó, điểm đích cuối lại là một sự bắt đầu cho chu kỳ thứ hai và cứ thế tiếp diễn liên tục không chấm dứt v́ chấm dứt là khởi đầu.
Ông cảm thấy xúc động mạnh, một t́nh cảm lạ lùng đang dâng lên tột cùng trong người ông... rồi bỗng nhiên một cơn đau làm ông cảm thấy ran cả ngực bên phía trái, lan dần xuống cánh tay, rồi bàn tay trái của ông thấy tê liệt hẳn lên. Con chó già quấn quít bên người thủy thủ già khi ông vịn cánh tay mặt vào tay lái tàu và ngồi vào chiếc ghế của ông.

Mặt trời đă đứng bóng, chiếc tàu vẫn nhấp nhô theo gịng nước trôi về phía bờ xa, gió biển vẫn nhè nhẹ thổi, mây trắng vẫn bềnh bồng trôi trên bầu trời xanh và người thủy thủ già từ từ nhắm mắt lại. Văng vẳng bên tai ông c̣n nghe đâu đây, tiếng nói của vị Thống Tướng Douglas MacArthur, vị Tư Lệnh Tối Cao Lực Lượng đồng minh Đông Nam Á nổi tiếng của Hoa kỳ, người từng đánh bại Quân đội hùng mạnh thiện chiến của nước Nhật bản tại Thái B́nh Dương, ngăn chận làn sóng đỏ Cộng sản tại Cao Ly, Sĩ quan xuất thân từ Hàn Lâm Viện Vơ Bị West Point:

”Old Soldiers never died, they just faded away.”
Những Người Lính Già không bao giờ chết, họ chỉ phai mờ đi mà thôi...

Hồn ông theo gió mây bay về cơi hư vô, về bên kia thế giới, nơi khởi điểm của mộng ước cuộc đời và chu kỳ kế tiếp của người thủy thủ già.

The Last Journey of The Old Sailor

by Thong Ba Le

... The old sailor takes a look around him; the sea is so immense, a vast stretch of color, the blue of the sea merging with the azure of the sky. He thinks that if there were no rosy clouds drifting on the far horizon, no one could recognize the boundary between the sea and the sky. Before him, nature appears as a blue carpet spreading endlessly into the horizon. The white lines decorating the carpet are white-capped waves that seem to have been drawn by an angel who has used a magic pen to magnify the beauty of the universe.
The wind blows in the old sailor's face and a strange vision suddenly comes to him. What he sees in front of his eyes and around him is a vast blue screen of water, far away is the horizon at the starboard of his boat and a little further are the pink clouds shaping strange pictures of unknown animals. In the furthest distance is the immense and boundless universe, from which the beginning and the existence of the cosmos and the world had taken place after the "BIG BANG," the universe's biggest and most forceful explosion. And over there, also the finish of the journeys of mankind, living creatures and things that had been created by this "BIG BANG".
All of a sudden, it seems that the old sailor has just found the answer to his life:
"After many years in the war and struggling for a living, he has often asked himself what is the origin of life; destiny and war had maneuvered him to many challenges and had affected his married life..."

The old sailor is so happy, he wants to yell very loudly; he wishes to cheer noisily for himself and to tell his dog, his old friend, about his wonderful discovery. All his life, all of the struggling, fighting, surviving and heartbreaking was to prepare for his journey to return to the beginning which had created him.
The universe that created all living creatures, the existence of the world, all beautiful things, mankind, was only a hypothesized calculated revolution. The commencement is the finish and the end is the beginning of the next period and so on without end because the conclusion of this period is the initiation of the following one. He is so excited and wants to return home immediately so he can tell his beloved wife about the answer to his quest. He suspects that she will be delighted to hear about this discovery. A great emotion is rising up inside of him.
Unexpectedly, the old sailor feels an acute and sharp pain in the middle of his chest, then his left arm becomes very painful and his left cheek is gradually getting numb. The old golden retriever seems to realize something has happened to her master and she runs around him while the old sailor holds the arms of his pilot chair and slowly leans himself against the back and sits down.

The sun is already rising to its zenith at twelve o'clock high. The boat is undulating and surging, bobbing with the tide in the direction of the far shore and the white clouds are flowing in the azure sky; the old sailor slowly closes his eyes. He hears somewhere, in the air, the famous words of General Douglas MacArthur, the Supreme Commander of Allied Powers in South East Asia who defeated the valiant military forces of Japan in Pacific. MacArthur, who also stopped the aggression of the Red Communist Army in Korea and was a graduate from the United States Military Academy at West Point once said:
"Old Soldiers never die, they just fade away".

His soul is carried on the wind to infinity, to the other side of the universe, where his next life and the start of a new adventure await the old sailor.

Virginia, May 27th 2017

The Conclusion of my story "The Old Sailor"





Tiểu sử tác giả

Hải quân Trung tá Lê Bá Thông tốt nghiệp Thủ khoa khóa 10 Sĩ quan Hải quân Việt nam cọng ḥa tại Nha trang năm 1962. Trong buổi lễ ra trường của khóa 10, Thiếu úy Thủ khoa được Tổng thống Ngô Đ́nh Diệm trao kiếm chỉ huy danh dự, dưới sự chứng kiến của Hải quân Đại tá Hồ tấn Quyền, Tư lệnh Hải quân VNCH. Sau khi tót nghiệp, Thiếu úy Thông được chỉ định qua Hoa kỳ nhận lảnh Hải vận hạm Hậu Giang (HQ 406) ở Seattle, USA năm 1963.

Sau khi về nước, Thiếu úy Thông tiếp tục hải nghiệp, đảm nhiệm chức vụ Hạm phó Trục lôi hạm HQ 116 trong năm 1964, hai năm sau ngày tớt nghiêp.
Năm 1965, Trung úy Lê Bá Thông t́nh nguyện phục vụ tại Sở Pḥng Vệ Duyên Hải, một lực lượng đặc biệt Hải quân, thi hành các công tác mật phía trên vĩ tuyến 17. Ông giữ chức vụ Hạm trưởng Khinh tốc đỉnh - PTF. Đại úy Lê Bá Thông tiếp tục phục vụ tại SPVDH/LLHT cho đến năm 1969, sau đó được chỉ định làm Liên đoàn trưởng Liên đoàn đặc nhiệm "Hổ biển - Task group Sea Tiger" tại Hội an, Quảng nam.

Năm 1970, Thiếu tá Thông làm Chỉ huy trưởng Căn cứ HQ Đà nẳng
Năm 1972, Ông thuyên chuyển lên Trường Vơ Bị Quốc Gia Việt Nam tại Đà Lạt, giữ chức vụ Quân Sự Vụ phó Sau khi trở về Hải quân, Thiếu tá Lê Bá Thông tiếp tục hải nghiệp với các chức vụ Tham mưu phó hành quân, Lưc lượng hành quân lưu động biển tại Cam ranh; Chỉ huy trưởng Giang đoàn 32 Xung phong tại Huế; Chỉ huy trưởng Căn cứ Hải quân Cửa Việt; Liên đoàn trưởng Liên đoàn 231.1 tại Thuận an, tỉnh Thừa thiên.

Ngày 30 tháng 4 năm 1975, Trung tá Lê Bá Thông, Chỉ huy phó, đă tử thủ Căn cứ Hải quân Nhà Bè cho đến giây phút cuối cùng khi Căn cứ bị địch pháo kíck dữ dội, bị bốc cháy phải di tản rút quân ra sông Nhà Bè Sau đó, chiều ngày 30 tháng 4 năm 1975, Trung tá Thông cùng một phần gia đ́nh thoát ra biển và qua tỵ nạn tại Hoa kỳ.



Truyện Dă Sử Tiểu Thuyết

(Ngày 30 tháng 4 năm 1975)
của Lê Bá Thông




...Con đường đất chạy ng̣ng ngoèo bao quanh dăy núi Trường Sơn đi ngang qua Buôn của dân Thượng ở A Lưới. Tại ngả ba cuối những căn nhà sàn, dưới đất gà vịt chạy tứ tung, con đường rộng khoảng ba bốn thước này chia làm hai nhánh, một tiếp tục xuôi về núi Bạch Mă đến Nam Đông ở phía nam, một đường đi về ngả lăng Minh Mạng phía đông rồi gặp sông Hương vào cuối đường.
Trung g̣ ḿnh trên chiếc xe, ráng sức nhấn mạnh bàn đạp leo lên ngọn đồi nhỏ nằm tại giữa buôn. Anh nhớ lại cách đây hơn sáu năm về trước, vào năm 1953, cũng nơi buôn Thượng này, Trung chia tay người đồng chí quá cố, đă tử trận trên chiến trường Dak Doa tại cao nguyên Trung phần, rồi cùng đồng chí Luân ra tân đáo Trung đoàn 95 tại Vân Tŕnh. Thời gian trôi qua như thoáng mây bay trên bầu trời nhiều mưa hơn nắng của vùng núi rậm rạp xanh tươi này. Đôi khi nh́n bóng ḿnh phản chiếu từ mặt nước của ḍng suối mát bên ven rừng, Trung giật ḿnh không ngờ anh đă thay đổi nhanh đến như vậy. Từ một cậu học tṛ mảnh khảnh, có dáng đi ẻo lả mà bạn bè kể cả Huyền và Nguyên thường hay chọc ghẹo ngày nào, nay đă trở thành một thanh niên dày dặn cứng cỏi với da mặt sạm nắng, trông già hơn tuổi đời...

(Xem Tiếp)