KỶ NIỆM VƠ BỊ

(Để kỷ niệm Đại hội lần thứ 18 do Tổng Hội Cựu Sinh Viên Sĩ Quan tại Hoa Thịnh Đốn và Phụ cận tổ chức ngày 8 tháng 7 năm 2012)


Gió Biển Mây Ngàn

Nguyên nhận được công điện của Bộ Tư Lệnh Hải Quân pḥng Tổng Quản Trị ngày hôm qua, thông báo cho biết Nguyên đă được chấp thuận thuyên chuyển lên phục vụ tại trường Vơ Bị Quốc Gia Đà Lạt. Khi về đến nhà, Nguyên nói cho Ngọc, vợ ḿnh biết về tin này:
-"Này em à, ḿnh chuẩn bị lên Đà Lạt nghe, anh vừa được công điện cho biết là sẽ lên Vơ Bị."
Nguyên vừa nói, vừa đón lấy bé út từ tay Ngọc.
-"Sao mà vội vàng quá vậy? Ḿnh mới dọn nhà từ Cam Ranh về đây chưa đầy hai tháng mà nay phải đi nữa rồi, Ngọc mệt quá; trong chưa đầy một năm rưởi mà phải di chuyển ba lần."
Nguyên không trả lời vợ, chỉ ôm bé út chặt hơn một tí nữa. Ngọc nói rất đúng, mới chỉ mười sáu tháng mà phải dọn nhà từ Đà Nẳng về Cam Ranh, rồi từ Cam Ranh theo Bộ Tư Lệnh Hành Quân Lưu Động Biển vào Sài g̣n, rồi nay lại thuyên chuyển lên Đà Lạt.
-"Anh hứa với Ngọc là lần này anh sẽ ở Đà Lạt rất lâu để cho các con đi học thường trực tại một trường, chứ không phải thay đổi trường như thế này nữa đâu."
Nguyên cố trấn an vợ.
-"Anh nghe mấy người bạn nói là trên đó có trường Văn Học rất tốt, chắc là các con sẽ thích lắm."

Ngọc không trả lời chồng, nàng biết Nguyên hứa như vậy để làm cho Ngọc vui, chứ Ngọc rất biết tính t́nh của chồng ḿnh hơn ai hết. Bây giờ Nguyên rất thích thay đổi nhiệm vụ hiện nay, muốn t́m một môi trường mới để thích hợp với khả năng và kinh nghiệm của ḿnh. Nhưng rồi không biết sau khi ở trên Đà Lạt một thời gian, Nguyên có xin trở về Hải Quân v́ chán cảnh núi rừng và nhớ biển hay không?
Nguyên theo Ngọc xuống nhà bếp, tay vẫn c̣n bồng bé út:
-"Anh chắc chắn em và các con sẽ thích Đà Lạt, phong cảnh đẹp và khí hậu rất tốt, hợp với ḿnh lắm."
Ngọc vẫn để cho Nguyên phân trần và nàng tiếp tục lo nấu những món ăn cho buổi cơm chiều:
-" Trường Vơ Bị nay đă được Bộ Tổng Tham Mưu đổi thành quân trường Liên Quân Chủng và khóa 25 là khóa Sinh viên đầu tiên trong chương tŕnh mới này. Hiện nay có một đại đội Sinh viên Sĩ quan Hải Quân trong Trung đoàn Sinh viên của trường."
Ngọc tiếp lời chồng:
-" V́ vậy họ cần người hùng của em lên hướng dẫn cho những hải âu tương lai phải không?"

Nguyên mỉm cười hôn vợ, anh bâng khuâng và phân vân không biết buồn hay vui với nhiệm vụ và chức vụ này, v́ đây là một thử thách mới cho Nguyên. Từ ngày ra trường đến nay, chưa có lần nào Nguyên cảm thấy có trách nhiệm lớn lao như lần này và cũng như những lần trước, với kinh nghiệm và tinh thần cương quyết cố hữu Nguyên biết ḿnh sẽ vượt qua thử thách này.

* * * * *

Chiếc máy bay C47 của hăng Hàng không Việt Nam từ từ lượn quanh dăy núi trùng điệp của miền Cao nguyên trên vùng trời hoa đào thơ mộng. Nguyên nh́n qua khung cửa kính của máy bay, từ trên cao phi trường Liên Khương trông tựa như một dải lụa nhỏ trải dài trên tấm thảm màu xanh bàng bạc.
Sau khi được đài kiểm soát không lưu cho phép hạ cánh, chiếc máy bay giảm cao độ rồi đáp nhẹ xuống phi đạo và từ từ tiến vào băi đậu, sát cạnh pḥng đợi nhỏ nhắn của hành khách. Nguyên chờ cho mọi người khác xuống trước rồi mới lấy chiếc xách tay và bước lần theo cầu thang xuống khỏi máy bay. Làn gió mát trong sạch của vùng núi rừng làm cho Nguyên cảm thấy thoải mái.

Vừa bước vào pḥng khách của hăng Hàng không, Nguyên đă thấy một Hạ Sĩ quan đang đi về phía ḿnh và khi tới gần, anh đưa tay lên chào Nguyên:
-"Kính chào Thiếu tá, tôi là Trung sĩ Hoành, được trường chỉ định lên đây đón, Thiếu tá đi đường có mệt không?"
Nguyên đưa tay chào lại và nói:
-"Cám ơn Trung sĩ, cũng không mệt lắm, trời hôm nay tốt nên phi cơ bay rất êm . À, tôi c̣n một va li nữa, không biết lấy ngay tại đây hay về đến trạm ở Đà Lạt mới lấy được?"
-" Dạ lấy tại trạm chính ở Đà Lạt, thưa Thiếu tá". Trung sĩ Hoành nhanh nhẩu trả lời.

Hai người đi ra chiếc xe Jeep mang bảng hiệu của trường Vơ Bị Quốc Gia. Nguyên chợt thấy một cảm giác lạ lùng xâm chiếm hồn ḿnh, anh vừa phân vân vừa hănh diện khi leo lên chiếc xe này, trong bộ Tiểu lễ Hải Quân màu trắng. Nguyên biết có nhiều hành khách đang nh́n theo xe Jeep, có lẽ họ ngạc nhiên lắm khi thấy lính thủy lên rừng núi. Nguyên mỉm cười thích thú:
-"Trung sĩ thuộc đơn vị nào của trường?"
-" Dạ em thuộc pḥng Tiếp vận của Bộ chỉ huy, em nghe Trung tá Tham Mưu trưởng nói, nếu không có ǵ thay đổi em sẽ được chỉ định lái xe cho Thiếu tá luôn".
Trung sĩ Hoành vừa lái, vừa trả lời.

Sau gần một tiếng đồng hồ, Trung sĩ Hoành lấy xong hành lư và chở Nguyên về trường Vơ Bị để tạm trú tại một căn pḥng nhỏ cạnh Bộ chỉ huy. Lộ tŕnh từ Đà Lạt về trường đi ngang qua Hồ Xuân Hương thơ mộng rồi đến Lâm Viên. Đường núi ṿng vèo xuyên qua những rừng thông nhỏ, rất ít xe chạy. Từ xa, Nguyên đă thấy cổng trường Vơ Bị hiện ra, chiếc cổng " Nam Quan " mà Nguyên đă nghe nói nhiều lần trong những dịp tiếp xúc với những Sĩ quan xuất thân từ Vơ Bị. Họ rất hănh diện và ca tụng nhiều về chiếc cổng truyền thống này của trường Mẹ. Nguyên cũng cảm thấy ḿnh hănh diện v́ nay Nguyên cũng đă trở thành Sĩ quan Huấn luyện viên của ngôi trường nổi tiếng này.
Hai Sinh viên Sĩ quan gác cổng đứng nghiêm chào khi xe Nguyên chạy ngang qua, Nguyên ngồi thẳng lên và đưa tay chào lại. Trước mặt Nguyên hàng chữ "Tự Thắng Để Chỉ Huy" thật là ngắn gọn và mang nhiều ư nghĩa. Thật đúng là châm ngôn cho những lănh tụ tương lai của nước nhà.
Hôm nay là ngày chúa nhật nên sân trường vắng vẻ, thỉnh thoảng mới thấy vài Sinh viên trong bộ quân phục tác chiến, rảo bước nhanh về phía phạn xá cuối sân trường. Nguyên cám ơn Trung sĩ Hoành, hỏi về đường đi đến Câu Lạc Bộ Sĩ quan rồi chấp thuận cho anh ta lái xe về Tiểu Đoàn Yểm trợ.

Sáng thứ hai, Nguyên lên tŕnh diện Thiếu tướng Chỉ huy trưởng và môt tuần lễ sau, nhận chức vụ Quân Sự Vụ phó, Xử lư thường vụ Quân Sự Vụ trưởng, trong khi chờ đợi một vị Trung tá từ Bộ Tổng Tham Mưu ra làm Quân Sự Vụ trưởng trong vài tuần tới.

Chỉ mới phục vụ tại Vơ Bị hai tuần mà Nguyên cảm thấy ḿnh đă hơi đổi khác.Từ cách đi đứng thẳng người hơn trước, cho đến lời nói có vẻ rất dơng dạc, quân phục lúc nào cũng thẳng băng hơn cả lúc đang ở trong quân trường Hải Quân. Nguyên chưa có dịp gặp Đại đội Sinh viên Hải Quân, chỉ gặp Đại úy Đàm, Sĩ quan Đại đội trưởng khi Đàm lên thuyết tŕnh cho Nguyên về hoạt động của Sinh viên Sĩ quan Hải Quân. Ngoài ra Nguyên cũng đă gặp Trung tá Hưng, Huấn luyện viên Hải Quân bên khối Văn Hóa Vụ. Nguyên biết ông thầy cũ này từ hồi Nguyên c̣n là Sinh viên tại quân trường Hải Quân Nha Trang.

Ba tuần lễ sau khi Nguyên lên Đà Lạt, Nguyên được cấp một căn nhà nhỏ tại cư xá Lâm Viên ở gần trường. Đồ đạc và giường tủ đă được ban quân xa Hải Quân chở lên đúng ngày, nên Nguyên dọn vào ngày thứ sáu để kịp đón Ngọc và các con từ Sài g̣n lên trong ngày thứ bảy, bằng máy bay Hàng không Việt Nam. Nguyên vui mừng và nôn nóng chờ ngày mai đi đón gia đ́nh tại phi trường Liên Khương.

Chuyến máy bay chở Ngọc và các con của Nguyên đến Đà Lạt rất đúng giờ. Thanh, con gái đầu ḷng của hai vợ chồng, xinh xắn trong chiếc áo dài màu vàng nhạt, đi xuống cầu thang máy bay, rồi chạy đến ôm chầm lấy Nguyên và thỏ thẻ vào tai:
-"Thanh nhớ Ba quá trời và thương Ba nhiều lắm".
Nguyên hôn cô con gái yêu dấu của ḿnh rồi dắt tay Thanh ra đón mẹ và năm đứa em của Thanh. Ngọc ôm hôn chồng rồi đứng chờ cho Nguyên hôn mấy đứa con xong, sau đó tất cả cùng ra xe và Nguyên lái về Đà Lạt.

Xe chở gia đ́nh của Nguyên chạy qua những con đường quanh các sườn đồi xanh ngát uốn khúc, khi lên cao, khi xuống thấp rồi biến mất sau các cây hoa đào nở thắm. Đồi núi Đà Lạt bắt đầu mờ dần trong sương nhẹ, tỏa từ những rừng thông rải rác bên triền thung lũng trong chiều. Phong cảnh Đà Lạt trải dài dưới mắt của gia đ́nh Nguyên trong một ngày vào xuân. Khí trời ấm ấp dịu dàng, hoa mai vàng rực, hoa hồng đỏ tươi, hoa mận trắng trinh nguyên nở khắp núi rừng. Dưới thung lũng bên triền đồi, thỉnh thoảng hiện ra vài căn nhà nhỏ xíu, như đồ chơi của bé Đài, con gái thứ hai của hai vợ chồng Nguyên. Những vườn rau tươi, những mảnh đất nho nhỏ trồng su bắp tươi tắn và đều đặn. Màu xanh lục nhạt xen lẫn với màu xanh tuyền của lá cây tạo thành một bức tranh đẹp tuyệt vời, được tô điểm thêm bằng những con suối vàng óng ánh thấp thoáng dưới đáy thung lũng.

Ngọc và các con rất thích thú trước thắng cảnh Đà Lạt, gia đ́nh cảm thấy thoải mái hít thở không khí trong mát của xứ hoa đào thơ mộng mà người đời thường ca tụng. Mùi hương thơm của rừng thông, của cỏ cây, hoa lá thoang thoảng bay trong gió làm ngất ngây khách vừa mới từ Sài g̣n lên.

Sau khi lấy xong hành lư, Nguyên đưa vợ con về cư xá Lâm Viên lúc mặt trời vừa khuất sau triền đồi. Ngọc rất hài ḷng với căn nhà, thích nhất là cái nhà bếp rộng răi và nhà tắm sạch sẽ. Thức ăn nguội đă được Nguyên mua từ hôm trước, thêm vào nem chả đem từ Sài g̣n lên làm cho buổi ăn gia đ́nh đầu tiên tại Đà Lạt trở nên thân mật, ngon miệng và thịnh soạn.

Sáng hôm sau, chúa nhật, Đà Lạt c̣n mơ ngủ, nắng vàng vừa lắp ló và sương mù vẫn c̣n che phủ rặng thông trước nhà. Nguyên dậy thật sớm để tập thể dục. Đứng trước sân nhà nh́n xuống triền đồi đối diện, Nguyên cảm thấy thích thú đă được cấp cho căn nhà này. Một lần nữa, Nguyên chiêm ngưỡng cảnh đẹp của Lâm Viên. Dưới triền đồi là một vườn trồng rau cải trông tựa tấm thảm xanh chạy dài về rặng cây xa. Trên bầu trời xanh lơ, những đám mây trắng bàng bạc bay về phía núi. Từng đôi bồ câu bay lượn ṿng trong gió mát ban mai trên rặng liễu rũ bóng bên đồi.
Nguyên hít thật mạnh để nghe ḷng ḿnh khoan khoái với luồng không khí trong lành đang thấm dần vào cơ thể.
Có tiếng động phía sau lưng, Nguyên quay lại, Ngọc đang đứng trên thềm, trong bộ đồ ngủ lụa màu trắng, đang mỉm cười như đồng ư với Nguyên về vẻ đẹp tuyệt vời của buổi sáng tại Đà Lạt. Các con tiếp tục thức dậy và náo nức sửa soạn để được Nguyên đưa đi ăn phở và rồi ra chợ Ḥa B́nh mua thực phẩm cho buổi trưa, rồi mang lên đồi vọng cảnh ăn chơi.

Sáng thứ hai khi Nguyên vào làm việc, vị Cố vấn trưởng của Vơ Bị hướng dẫn một Thiếu tá Mỹ thuộc Binh chủng Thiết giáp đến giới thiệu với Nguyên:
-"Tôi xin giới thiệu Thiếu tá Dean, người được chỉ định giữ chức vụ Sĩ quan Cố vấn cho khối Quân Sự Vụ và sẽ bắt đầu làm việc cạnh Thiếu tá kể từ hôm nay."
Nguyên bắt tay người " Counterpart " của ḿnh và được biết Thiếu tá Dean đă xuất thân từ trường Vơ Bị West Point năm sáu mươi hai. Trước đây, trong nhiệm kỳ thứ nhất, Thiếu tá Dean đă là Cố vấn cho một Tiểu đoàn Bộ binh ở ngoài Quảng Ngăi. Đây là lần thứ hai, ông này t́nh nguyện phục vụ tại Việt Nam. Sau khi hàn huyên một lúc, vị Cố vấn trưởng chào từ giă Nguyên và chúc hai người bạn mới được nhiều may mắn. Nguyên gọi máy cho pḥng Tiếp vận để đặt một bàn giấy cho Thiếu tá Dean trong cùng pḥng làm việc, đối diện với bàn giấy của Nguyên.
Thiếu tá Dean là một Sĩ quan tác chiến giống như Nguyên v́ thế sau một hồi nói chuyện về kỷ niệm chiến trường và trao đổi cho nhau về những kinh nghệm rút tỉa được, chỉ trong một thời gian ngắn hai người đă trở thành tâm đầu ư hiệp. Họ cởi mở với nhau như đă quen nhau từ lâu và khi Nguyên biết Dean cũng thích đánh Tennis, Nguyên hẹn ra sân trong thứ bảy sắp tới để gặp những tay vợt khác mà trong đó Thiếu tướng Chỉ huy trưởng cũng là một tay quần vợt cừ khôi.

* * * * *

Trung đoàn Sinh viên đứng nghiêm chỉnh trên diễn trường, trước một số quan khách rất là nhiều, đông hơn những buổi lễ diễn hành thông lệ vào trưa thứ bảy. Hôm nay là ngày lễ bàn giao chức vụ Quân Sư Vụ trưởng cho Trung tá Hoàng, vị Sĩ quan vừa tân đáo.
Nguyên đứng trước hàng quân, ra lệnh cho Trung đoàn Sinh viên Sĩ quan và chỉ huy buổi lễ dưới sự chủ tọa của Thiếu tướng Chỉ huy trưởng.
Buổi lễ tiến hành theo đúng truyền thống Vơ Bị, với những lễ nghi quân cách trang trọng, oai hùng và được chấm dứt bằng một cuộc diễn hành tuyệt đẹp của Trung đoàn Sinh viên Sĩ quan.
Quan khách trong đó có Ngọc và các đứa con của Nguyên tán thưởng và vỗ tay nhiệt liệt.

Nh́n những mầm non tương lai của đất nước đang theo nhịp quân hành đi diễn qua trước mặt ḿnh, Nguyên vô cùng hănh diện cho đất Mẹ nói chung và Vơ Bị nói riêng, đă có những đứa con nhiều nhiệt huyết và lư tưởng, đang chờ ngày tung cánh bay trên khắp mọi nẻo đường đất nước.
Những thanh niên này sau đây sẽ xả thân bảo vệ quê hương, chống lại kẻ thù chung của dân tộc và làm rạng danh ngôi trường Mẹ, nơi đă rèn luyện thân thể và ư chí sắt đá cho họ trong bốn năm trường. Đây là những Tướng lảnh oai phong, những Hạm trưởng lừng danh, những Phi công oai hùng, những Lănh tụ tài đức tương lai của dân tộc Việt Nam. Đây là các đứa con của ngôi trường Mẹ, trường Vơ Bị Quốc Gia Việt Nam.

Nguyên nghe theo lời đề nghị của Ngọc, nên đă mời nguyên cả Đại đội Sinh viên Sĩ quan Hải Quân về nhà ăn bún ḅ Huế, do tự tay Ngọc trổ tài. V́ nhà tại cư xá quá nhỏ nên vợ chồng Nguyên phải chia Đại đội làm hai toán, mời đến nhà ăn bún trong hai ngày khác nhau, nhưng thật là vui nhộn và nhớ măi.
Thế rồi Nguyên được Thiếu tướng Chỉ huy trưởng cho phép tổ chức Dạ vũ mừng ngày Thánh Tổ Hải Quân cho Sinh Viên Sĩ quan Hải Quân.
Trong buổi Dạ tiệc này Sinh viên Vơ Bị đă mời những nữ sinh các trường tại Đà Lạt đến tham dự rất đông đảo.
Nhờ sự giúp đỡ của Thiếu tá Dean và Trung Tá Quân Sự Vụ trưởng, Nguyên đă cải tiến t́nh trạng ăn ngủ của Trung đoàn Sinh Viên Sĩ quan. Nguyên yêu cầu nhà thầu phải cung cấp đầy đủ nhu cầu mà mỗi Sinh Viên được hưởng. Nguyên đă biến cải phạn xá, pḥng ăn có thể chứa được một ngàn hai trăm Sinh viên, mà trước đó t́nh trạng vô cùng bê bối, không đúng tiêu chuẩn vệ sinh. Sau này phạn xá đă trở thành một địa điểm dùng để tổ chức những buổi tiệc truyền thống như "Lễ Trao Nhẫn", tiệc mừng ngày tốt nghiệp của Sĩ quan khóa 25, dưới sự chủ tọa của vị Thủ tướng Chính phủ và Phu nhân, trong một ngày đẹp trời vào tháng mười hai năm một ngàn chín trăm bảy mươi hai.

Cuộc chiến Việt Nam bắt đầu thay đổi với việc cắt giảm viện trợ của Hoa kỳ. Chương tŕnh Việt Nam hóa chiến tranh cũng ảnh hưởng đến trường Vơ Bị, các Cố vấn chuẩn bị về nước. Thiếu tá Dean cũng vậy. Trong ngày chia tay, Nguyên bùi ngùi từ giă người bạn ngoại quốc nhưng có tấm ḷng của người Việt Nam, nhiều ḷng nhân đạo, rất vui tính và chỉ thích làm cái ǵ đúng và hợp với lương tâm. Nguyên hẹn một ngày nào đó sẽ gặp Dean trong một môi trường và trong một cảnh ngộ khác hơn.

Sau đó, lại một lần nữa, tiếng gọi của biển cả và của núi sông đă làm Nguyên thức trắng nhiều đêm để suy nghĩ. Nguyên nhớ đến những lần sinh hoạt vào mỗi tối thứ bảy tại hội trường lớn của quân trường, với Trung đoàn Sinh viên trong những ngày bị cấm trại.
Ngồi trên sân khấu với Chủ tọa đoàn, Nguyên hướng dẫn và truyền lại cho Sinh viên kinh nghiệm lănh đạo chỉ huy. Nguyên vô cùng ngạc nhiên khi nhận thức rằng chính ḿnh lại bị ảnh hưởng rất nhiều bởi tinh thần nhiệt huyết, yêu quê hương và lư tưởng Quốc Gia cao độ của một ngàn Sinh viên trẻ tuổi, mầm non tương lai của dân tộc.

Chiến trường đang cần bàn tay của Nguyên. Người dân vô tội càng ngày càng thống khổ v́ chiến tranh đang bành trướng mạnh khắp mọi chiến tuyến. Nguyên phải làm một việc ǵ để giúp đỡ quê hương, bên cạnh những học tṛ thân yêu và sát cánh với những hải âu vừa chập chững bay trên vùng biển đông đầy sóng gió.

Mùa hè đỏ lửa đă làm gảy biết bao nhiêu cánh chim vừa rời tổ ấm Vơ Bị. Tin buồn gửi về tới tấp với tên của những chàng trai đầy ḷng nhiệt huyết và t́nh yêu quê hương, chưa kịp xây giấc mộng đời, sau bốn năm trau dồi kinh sử trong ḷng trường Mẹ, đă đi vào danh sách Anh linh Liệt sĩ của giống ṇi.

Nguyên không thể ngồi yên để nh́n thế sự trôi qua trước mắt ḿnh. Anh nói cho Ngọc biết ư định muốn về Hải Quân để chiến đấu trước khi quá muộn. Cũng như mọi lần trước, người vợ lính biển hiền ḥa, nhiều chịu đựng và hy sinh đă giúp Nguyên thỏa măn.
Nguyên quyết định xin Thiếu tướng Chỉ huy trưởng chấp thuận gửi công điện cho Bộ Tư Lệnh Hải Quân để Nguyên được trở về Quân chủng và t́nh nguyện ra tuyến đầu đối diện vối kẻ thù chung.
Sau khi nghe Nguyên tŕnh bày ư muốn của ḿnh, Thiếu tướng Chỉ huy trưởng rất cảm động, đích thân gọi về Bộ Tư Lệnh Hải Quân và cho phép Nguyên được thu xếp trở lại với Quân chủng của ḿnh.

Ngày rời xứ mộng mơ là niềm đau thương c̣n nhớ măi trong kư ức của một thủy thủ, người đă may mắn tham dự vào một cuộc hành tŕnh định mệnh tuyệt vời, như đă được sắp đặt sẵn sàng trước bởi đấng tạo hóa.
Sĩ quan Hải Quân chuyên môn và kinh nghiệm về hải chiến mà lên Vơ Bị để giữ một chức vụ chỉ dành cho Bộ binh th́ thật là một dàn xếp hy hữu.
Nhưng Nguyên biết tất cả đều đă do định mệnh an bài, v́ giấc mộng hoa đào rồi sẽ trở thành câu chuyện về t́nh bạn hữu thiêng liêng kéo dài giữa Trung tá Nguyên và Đại tá Dean, sau này lại là người giúp đỡ và bảo trợ Nguyên và gia đ́nh định cư tại một phương trời xa lạ, bên chân trời Tây, nơi tượng Nữ Thần Tự Do hiền dịu chào đón đàn chim Việt rời bỏ quê hương sau ngày Quốc hận 30 tháng 4 năm 1975, tha hương xin tị nạn Cộng sản tại Hoa kỳ.

Virginia, Một ngày giữa mùa hè

Lê Bá Thông