Những Con Chó Trong Đời Tôi

của Lê Bá Thông





Nguyên vừa mở cửa hông để lấy chiếc xe đạp ra dựng phía trước sân nhà để chuẩn bị đi học, con Berna đă đứng chờ sẵn như thường lệ. Nó luôn luôn dậy thật sớm và đánh thức mọi người với tiếng sủa thật lớn của loài German Shepherd, khi chú Tứ đẩy chiếc xe bán bánh ḿ xa xíu đi ngang qua nhà Nguyên với tiếng leng keng quen thuộc.

Con Berna là chó của anh cả Nguyên, người anh cùng cha khác mẹ, vừa trở về với chính nghĩa Quốc gia sau hơn mười năm theo kháng chiến chống Pháp. Anh rất thích nuôi chó, nghe nói anh có một con Berger lúc anh vừa 13 tuổi khi mẹ mới sinh ra Nguyên. Con Berna rất cao lớn, gần bằng chiều cao chiếc xe đạp cuốc sterling của Nguyên.
Kể từ ngày anh Nghĩa chuẩn bị để vào trường Thủ Đức học khóa Sĩ quan Trừ bị, anh giao con Berna cho Nguyên chăm sóc và dẫn đi chơi. Nguyên rất thích thú và hănh diện v́ đây là lần đầu tiên có một con chó riêng để chạy chơi với ḿnh như con chó Lassie mà Nguyên đă xem trong phim ảnh. Nguyên hănh diện với mấy thằng Hoàng, thằng Nông trong xóm v́ chó của tụi nó lùn và nhỏ xíu, đuôi cong ṿng, chổng đựng lên trời. Chúng nó cũng thích con Berna lắm, cứ vuốt lông và ôm cổ nó hoài. Con Berna rất thích chơi với trẻ nít và thật là hiền với người quen biết, ngoài ra nó rất muốn được cưng ch́u như con gái vậy mặc dù nó là chó đực. Thằng Hoàng hay để dành xương xí quách từ tiệm bán cao lầu ḿ của ông già nó, c̣n thằng Nông th́ hay cho Berna ăn bánh biscuit loại cứng mà lính Pháp thường ăn. Cha của thằng Nông trước làm tiếp liệu cho cơ quan Pháp nên ông vẫn c̣n thức ăn và rượu Tây sau khi Pháp rút về nước cách đây khoảng một năm.

Từ ngày Nguyên có con Berna, ba đứa trở thành thân thiết hơn, không c̣n đánh lộn nhau v́ những chuyện không đâu. Thí dụ như khi thằng Hoàng chơi xấu, gạt chân bất hợp pháp trong trận đá banh tại sân Lạc Hồng trong Thành nội, hay là khi thằng Nông chọc quê về những bài thơ trữ t́nh Nguyên đọc trong thơ của Xuân Diệu hay Hàn Mặc Tử. Nó nói Nguyên mơ mộng như con gái làm Nguyên phát tức và đánh cho một trận cho nó biết sức trai mạnh khỏe của Nguyên.
Ba cậu thiếu niên cũng bớt đi đá banh v́ cuối tuần thường dẫn con Berna về Bao Vinh, qua Băi Dâu cho chơi thả dàn trên cánh đồng trống. Nó rất thích chạy đua với Nguyên và hai bạn, khi chạy miệng thở hốc, lâu lâu lại sủa " gầu gầu " như thách đố ba đứa con trai 15, 16 tuổi đang c̣ng lưng trên những chiếc xe đạp. Con Berna chạy theo sau, có lúc vượt lên trước nh́n lại rồi giảm tốc lực và chạy chậm lại để chờ ba cậu con trai đang mệt phờ. Thân h́nh nó tuyệt đẹp, lông đen tuyền, ngực nở eo thon, bắp thịt cứng rắn, dáng dấp như một con ngựa đua khi chạy nước rút. Khách bộ hành qua đường đứng lại nh́n chiêm ngưỡng rồi vẫy tay về phía con Berna đang vừa sủa vừa chạy.

Sáng hôm đó, trong một ngày chúa nhật đẹp trời, ánh nắng tỏa d́u dịu và gió nhè nhẹ thổi, tơ trời bay lờ lững như màng nhện bị đứt, giăng đầy trời. Con Berna sủa ồn ào v́ bị Nguyên xích lại trong nhà. Nó muốn chạy ra xem người ta đi bỏ phiếu bầu vị Nguyên thủ Quốc gia của nền Cọng ḥa đầu tiên của miền Nam Việt Nam.
Từng chiếc xe lô mười bánh của Quân đội và xe đ̣ chở đầy học sinh với biểu ngữ " xanh bỏ giỏ, đỏ bỏ b́ "đi cổ động cho cuộc Trưng Cầu Dân Ư. Nguyên cũng vừa lớn lên và đă biết qua về lư do của cuộc bầu cử để chọn Tổng thống Ngô Đ́nh Diệm thay thế Quốc trưởng Bảo Đại đang ở bên Pháp. Nguyên đă tham gia vào việc vận động này tại trường và hôm nay sẽ tháp tùng trên chiếc xe dành cho trường để đi cổ động cho Tổng thống Diệm.
Cha Nguyên không thích việc truất phế vua Bảo Đại, ông là người quen lớn của đức Từ Cung, mẹ của vua Bảo Đại và thường dẫn Nguyên vào Đại Nội để ông đánh bài với đức Từ. Nguyên c̣n nhớ bà thường cho Nguyên ăn những trái vải khô của Tàu, ngọt lịm và hột vải nhỏ xíu.

Trưa hôm đó, sau khi đứng mỏi nhừ trên xe lô chung với các học sinh khác chạy khắp thành phố Huế, miệng khô và khan cả cổ họng v́ hoan hô và đả đảo, Nguyên trở về nhà thả con Berna cho chạy chơi quanh nhà. Độ nửa tiếng sau khi Nguyên vừa tắm xong đang chải đầu, bỗng anh ta nghe tiếng la cầu cứu của ông bán bánh ḿ rong "cứu tôi với, chó dữ".
Nguyên vội vàng chạy ra trước cửa nhà th́ thấy ông này đang đứng sát lưng vào tường, mặt mày tái mét, bao đựng bánh ḿ nằm lăn lóc trên nền nhà c̣n con Berna th́ người nó đứng thẳng lên, hai chân trước chống vào vách tường, mặt nó nh́n kế sát vào mặt của ông bán bánh ḿ. Nguyên nạt lớn " Berna xuống , Berna xuống", nó mới chịu đứng xuống, miệng c̣n gầm gừ như tức giận. Ông bán bánh ḿ chửi thề rồi bảo Nguyên từ nay phải xích chó lại kẻo nó hại người khác. Nguyên xin lỗi ông ta và đem con chó vào nhà.
Sau chuyện đó, con Berna không được tự do chạy rông như trước nếu không có Nguyên bên cạnh.

Anh Nghĩa ra trường khoảng hơn chín tháng sau, thuyên chuyển về Đà nẳng và quyết định đem con Berna vào Đà nẳng với anh ấy. Ngày hôm đó Nguyên bỏ ăn, đóng cửa pḥng lại và không nói chuyện với ai cả. Nguyên buồn vô cùng như vừa đánh mất cái ǵ thật quư giá của đời ḿnh. Con chó Berna ở với anh Nghĩa cho đến khi anh ấy thuyên chuyển ra một đơn vị tác chiến, th́ anh cho một người bạn chủ tiệm ăn lớn tại Đà nẳng, v́ lúc đó Nguyên đă được cha mẹ cho Nguyên một con chó lai Berger khác.
Con chó này vừa hơn một tuổi, Nguyên đặt tên cho nó là Đô và đây mới thật là con chó đầu tiên của Nguyên. Con Đô là một con chó cái, lông đen óng ánh, đôi mắt to, tṛng mắt đen tṛn như hai hột nhăn. Nó không cao lớn như con Berna nhưng cũng khá to so với chó Việt, tiếng sủa của nó cũng dơng dạc mặc dù đang trẻ. Nguyên thường dẫn con Đô về Thuận An tắm biển, nó rất thích nước. Cứ tung một thanh gỗ xuống nước là Đô nhào xuống lội ra, ngặm thanh gỗ đem vào cho Nguyên. Ngoài ra nó cũng nhảy rất cao và rất hoạt động, bao nhiêu giày vớ các em và của Nguyên đều bị con Đô cắn thủng hết.
Các chó trong xóm thích cô Đô lắm nhất là mấy con chó đực, cứ chạy theo tán tỉnh hoài. Sau gần hai năm, con Đô chịu một chàng chó màu nâu và hai anh chị trở thành chó cha chó mẹ của một đàn con hai chó đực và bốn chó cái. Báo hại cho Nguyên, từ nhỏ đến lớn có khi nào biết lo cho chó bú đâu mà nay Nguyên phải lo hết v́ cha nói chó của Nguyên và Nguyên là ông ngoại của chúng nó.
May cũng nhờ có Ngọc cô hàng xóm và cũng là người yêu của Nguyên giúp một tay nên cũng không đến nỗi nào. Ngọc và Nguyên đă quen biết và bắt đầu yêu nhau cũng gần sáu tháng rồi. Nàng là cô láng giềng xinh đẹp, dáng người thanh cảnh nhỏ nhắn với mái tóc dài óng mượt xơa ngang vai, đôi mắt hiền nhí nhảnh, miệng cười rất tươi đưa chiếc răng khểnh duyên dáng.
Nguyên cũng không nhớ tiếng sét ái t́nh đă xẫy đến với Nguyên hồi nào, chỉ biết ḷng ḿnh cảm thấy khát khao và một thứ t́nh cảm lạ lùng dâng lên, mỗi lần Nguyên đạp chiếc xe cuốc đi ngang qua nhà nàng và thấy nàng đang đứng trước cửa, hai tay khoanh trước ngực và mỉm miệng chào Nguyên. Sau nhiều tuần lễ mơ mộng, Nguyên đánh bạo viết thư tỏ t́nh và như một huyền diệu đến với Nguyên, Ngọc trả lời thư và hai đứa trở thành đôi t́nh nhân khắn khít và lăng mạn.

Sau khi các chó con bắt đầu lớn, Nguyên quyết định cho mấy đứa bạn trong xóm năm con, chỉ giữ lại một con chó đực có dáng dấp và màu lông vừa giống con Đô và con chó cha. Nguyên đặt tên cho nó là con Đa, con này lớn lên như thổi và phá phách cũng không kém ǵ mẹ nó. Lông con Đa màu vàng nhạt, mắt đen tṛn dễ thương.

Vào một buổi chiều thứ bảy, Nguyên đang ngồi học bài cho kỳ thi Trung học toàn quốc mà Nguyên sẽ đại diện cho trường Quốc học về môn Anh văn, Nguyên bỗng nghe tiếng gọi hốt hoảng của cậu em trai. Nguyên bỏ cuốn sách xuống và chạy ra trước nhà.
Một chiếc xe vận tải chở đầy gỗ đang đậu giữa đường, ông tài xế mặt mày tái mét, miệng đang phân trần với mấy người đang đứng xem chung quanh và nằm cạnh bánh xe sau là con Đô, máu chảy ra từ miệng và đôi mắt c̣n mở trừng.
Nguyên chạy tới, quỳ xuống và ôm nó vào trong ṿng tay, khóc ṛng ră, rồi đột nhiên một cơn giận dữ chợt đến, Nguyên không dằn ḷng được nữa, anh ta để con chó xuống và xông về phía ông tài xế, nắm lấy cổ áo và dang tay định đánh vào mặt ông ta. Mọi người nhảy vào ngăn cản và nắm lấy tay Nguyên, thế rồi Nguyên chợt nghe tiếng khóc và tiếng khuyên can của Ngọc, vừa mới nghe tin dữ và chạy đến xem.
Nguyên dịu xuống khi nghe ông tài xế giải thích, ông đă cố gắng thắng xe lại khi con Đô chạy băng ngang qua đường, khi xe ông vừa tới, nhưng v́ khoảng cách quá gần nên chỉ tránh được bánh xe phía trước mà thôi. Nguyên thẫn thờ mang con Đô vào nhà, không chịu cho mang đi chôn cho đến khi Ngọc năn nỉ và khuyên răn, đồng thời mẹ cũng giải thích, Nguyên mới để cho mấy đứa bạn đem đi chôn ở sau hồ sen.
Hai năm sau khi con Đô mất, Nguyên và Ngọc trở thành vợ chồng và Nguyên t́nh nguyện gia nhập vào Hải Quân sau khi thi xong Tú tài 2 và con Đa tiếp tục là con chó của Ngọc và Thanh, cô con gái đầu ḷng của họ.

T́nh h́nh đất nước trở nên rối rắm sau ngày đảo chánh hụt. Một năm sau khi tốt nghiệp, Nguyên mang cấp bậc Thiếu úy về phép v́ Ngọc vừa sinh một cậu con trai và c̣n nằm dưỡng sức tại nhà thương hộ sinh của Bác sĩ Thân Trọng Phước tại cửa Đông Ba gần nhà ở Huế.
Đường sá bị chận lại v́ Phật giáo đang xuống đường. Nguyên mặc bộ Quân phục Tiểu lễ trắng vào thăm Ngọc trong nhà thương này. Vừa ngồi xuống trên chiếc ghế gỗ gần giường của hai mẹ con Ngọc th́ Nguyên nghe tiếng chân người chạy rộn rịp ngoài hành lang, rồi cửa pḥng bật mở. Một thanh niên mặt mày đầy máu hốt hoảng chạy vào, miệng năn nỉ xin Nguyên cho trốn dưới gầm giường mà Ngọc đang nằm cho con bú. Nguyên gật đầu chỉ tay và bảo anh ấy nằm tận vào trong xa, đồng thời Nguyên ra đứng ngay trước cửa pḥng bệnh.
Một toán lính Bộ binh, tay cầm súng trường đùng đùng từ phía ngoài đường đuổi theo vào trong nhà thương. Khi thấy Nguyên trong bộ Tiểu lễ Hải Quân, người Trung sĩ trưởng toán đưa tay chào và hỏi Nguyên có thấy mấy tên phản động chạy qua đây không? Nguyên thản nhiên gật đầu và chỉ tay về phía sau nhà thương, về phía bờ hồ. Người Trung sĩ cám ơn, chào Nguyên một lần nữa rồi dẫn nhau chạy về phía Nguyên vừa chỉ.
Lúc đó Nguyên chỉ biết làm theo trực giác và theo bản tính nhân từ cố hữu của ḿnh, thấy người yếu thế hoạn nạn th́ giúp đỡ như mẹ Nguyên thường dạy Nguyên lúc c̣n bé.
Anh sinh viên vừa thoát nạn, chờ cho t́nh h́nh yên tỉnh mới chun ra khỏi gầm giường, nắm chặt tay Nguyên và cám ơn rối rít. Nguyên bước ra khỏi pḥng, nh́n chung quanh và sau khi chắc chắn là yên rồi, mới ra hiệu cho anh ấy chạy ra ngoài thoát nạn.

Con chó Đa sống với gia đ́nh cha mẹ, sau khi Nguyên đưa mấy mẹ con Ngọc vào Đà Nẳng, sau đó Nguyên được tin nó chết v́ tuổi cũng khá già. Một người Hạ Sĩ quan phục vụ dưới quyền Nguyên có một con chó vừa sinh bảy chó con. Nguyên đến nhà anh ta và chọn một con h́nh dáng và màu lông giống như con Đa, Nguyên mang về cho bé Thanh và đặt tên nó là Mina, trong cơn nóng của mùa hè năm 1965. Trong khoảng thời gian đó Nguyên ít chú ư nhiều đến con Mina v́ bận đi công tác hoài, thỉnh thoảng mới về nhà. Nguyên chỉ biết là sau hơn sáu tháng mà nó lớn như thổi, thân h́nh dài và lông màu vàng đen, hai tai cụp xuống nhưng đuôi th́ hơi cong lên giống như chó Việt Nam.

Ngọc đă mang thai hơn tám tháng và ra Huế ở với cha mẹ để chờ sinh xong rồi Nguyên ra thăm và đưa hai mẹ con vào Đà Nẳng.
T́nh h́nh miền Trung lại rối loạn một lần nữa và lần này có vẻ trầm trọng hơn những lần trước với những vụ xuống đường liên miên của Phật giáo. Chính quyền Trung ương phải gửi Quân đội ra đàn áp, đường quốc lộ Một ra Huế bị gián đoạn.
Vừa đi công tác về th́ cô em gái của Nguyên báo tin cho biết Ngọc vừa sinh cậu con trai thứ hai tại Huế, hai mẹ con đều khỏe mạnh. Nguyên biết là không thể đi ra Huế bằng đường bộ, nên một tuần lễ sau, anh liên lạc với một Sĩ quan đàn em, nay là Chỉ huy trưởng Duyên đoàn 12 đồn trú tại Thuận An, nhờ cho xe lên nhà cha mẹ Nguyên, đưa hai mẹ con Ngọc về chờ ở Duyên đoàn. C̣n Nguyên lấy chiếc PCF của Lực lượng chạy ra Thuận An, đón gia đ́nh vào Đà Nẳng bằng đường biển.
Hôm ấy vào khoảng tháng ba, biển lặng sóng êm nên hai mẹ con Ngọc không bị mệt và say sóng ǵ cả.

Con Mina sau đó ra ở Huế với cha mẹ v́ Nguyên cứ thay đổi chỗ ở hoài và quá bận bịu với công vụ, Ngọc th́ bận lo cho các con đang c̣n nhỏ nên không ai chăm sóc cho Mina được.

Tết Mậu Thân là một đại họa cho những người dân xứ Huế, khi Cộng sản lợi dụng kư kết ngưng bắn để tấn công và chiếm cứ đất Thần kinh. Nguyên được nghỉ phép một tuần lễ nên đưa gia đ́nh về Huế ăn Tết. Đâu ngờ bị kẹt lại và phải đào hầm trong nhà để trốn Việt Cộng gần 28 ngày.
Mỗi lần nghe con Mina sủa liên tục là Nguyên biết các lính Việt Cộng đang vào khu vực nhà của cha mẹ để lùng bắt người Quốc gia, thế là Nguyên lại nhảy xuống hầm bí mật trước khi chúng đi vào khám xét.

Con Mina rất ghét lính Việt Cộng, nó vùng chạy khi bị tụi cán bộ tức giận muốn bắn chết nó, mỗi lần như vậy Mina chạy trốn cho đến tối khi tụi lính Vẹm đi hết rồi nó mới về. Một phần cũng nhờ con chó này mà Nguyên đă thoát nạn trong biến cố Tết Mậu Thân.

Nguyên thuyên chuyển lên trường Vơ Bị Quốc Gia Đà Lạt vào năm 1972 khi trường này trở thành nơi huấn luyện và đào tọa cho Sĩ quan tương lai của mọi Quân chủng kể cả Hải Quân. Nguyên nhận nuôi một con chó thuộc giống German Shepherd như con Berna của anh cả Nguyên, tên của nó là Taboo như nước hoa Taboo vậy. Đây là tên do chủ cũ của nó đặt trước khi cho Nguyên.
Con Taboo cũng cao lớn không thua ǵ con Berna lúc trước, chỉ thấy nó chạy theo sau xe Jeep là Nguyên đă nhớ đến ngày thơ mộng cũ lúc đua xe đạp với con Berna tại Huế. Ngoài con Taboo, Nguyên c̣n mua cho bé Thanh, con gái đầu ḷng một con chó Nhật nhỏ hơn, tên nó là SuBa, rất xinh đẹp và thích ăn cơm Việt Nam.
Một hôm Suba thấy bé Đài, con gái thứ hai của Nguyên đang ăn cơm với x́ dầu, nó cứ đứng nh́n xin ăn. Bé Đài nghịch lắm, cô ta bỏ ớt bột vào chén cơm của ḿnh rồi cho nó ăn, báo hại nó bị cay và sặc ớt chạy loanh quanh, la ầm cả nhà. Hai con chó này cũng thân thiện với nhau lắm, thỉnh thoảng chỉ cắn đùa nhau thôi và là nguồn vui cho gia đ́nh lúc Nguyên phục vụ tại Đà Lạt.

Một biến cố đổi đời đưa gần một triệu người Việt phải rời bỏ quê hương chạy ra nước ngoài. Gia đ́nh Nguyên cũng cùng chung số phận, cha mẹ con cái chia ĺa. Nguyên cùng Ngọc và các con nhỏ định cư tại tiểu bang Virginia, trong khi mấy đứa con lớn c̣n kẹt lại ở Huế với cha mẹ Nguyên và con chó Mina. Có lẽ v́ Mina cứ chọc tức cán bộ Cộng sản măi, nên sau này Nguyên nghe nói tụi nó giết Mina...

Sau một thời gian lăn lộn với cuộc sống mới, nhà cửa ổn định, Nguyên và Ngọc chuẩn bị đón những đứa con lớn sắp qua đoàn tụ với cha mẹ, sau khi xa cách nhau hơn tám năm.
Trong ngày sinh nhật của cô con gái thứ ba, Nguyên mua cho cô Na một con chó nhỏ và đặt tên là Godie. Đây là loại chó Fox, nhảy cao và chạy nhanh, rất hiền với trẻ em. Bé Na rất thương con chó này và cưng nó kinh khủng, ăn ǵ cũng cho Godie, đi đâu cũng nhớ Godie và ngủ với Godie luôn. Mỗi lần Na đi học về trên school bus, khi gần đến nhà là đă thấy Godie nhảy ra khỏi hàng rào cao, chạy ra đón bé Na.

Vào một buổi chiều chúa nhật, khi đang xem football bỗng Nguyên nghe tiếng khóc nức nở của bé Na. Nguyên vội vàng chạy ra để xem có chuyện ǵ th́ thấy con Godie đă bị cán chết bởi một chiếc xe chạy xuống dốc từ trên ngọn đồi trước nhà. Người đàn bà Mỹ lái xe mặt mày buồn xo và xin lỗi rối rít. Bà phân trần là con Godie chạy băng qua đường trước xe nên bà không tránh kịp và bà rất hối hận về tai nạn này.
Thế là một lần nữa sau con Đô, Nguyên phải chịu tang một con chó thứ hai. Nh́n thấy bé Na buồn v́ mất Godie, Nguyên nhất định phải t́m cho Na một con chó khác, v́ thế Nguyên để ư xem có chỗ nào cho chó th́ Nguyên sẽ xin một con cho bé Na.

Chiều hôm ấy, Nguyên đọc thấy một gia đ́nh muốn cho một con chó loại Golden Retriever, một loại chó khôn, tốt với trẻ nít và rất đẹp. Nguyên vội vàng lái xe đến nhận và đem về nhà cho bé Na.
Khi về đến nhà, trời mưa tuyết ngập đầy sân sau, Nguyên thả cho con chó chạy ra vườn. Nh́n nó đùa giỡn dưới bông tuyết, màu lông vàng nhạt óng ánh tựa như một con gấu nhỏ, bé Na cảm hứng đặt tên cho nó là Bear. Con Bear đă mang lại niềm vui và may mắn cho gia đ́nh, v́ sau đó chưa đầy ba tháng, Nguyên đă nhận tin là các con lớn của ḿnh đă được Chính phủ Việt Nam chấp thuận cho sang Mỹ đoàn tụ với cha mẹ.

Ngày trọng đại được tổ chức rất là vui, mừng gia đ́nh sum họp sau hơn tám năm rưởi xa cách và hôm đó Bear được nưng ch́u và ăn thả dàn. Con Bear lớn lên theo thời gian, chứng kiến những vui buồn của gia đ́nh Nguyên qua những chuỗi ngày tha hương. Bear rất thích chơi với mọi người từ nhỏ đến lớn, cứ mỗi lần thấy ai ra sân sau nhà là Bear đă chờ sẳn, hoặc là với trái banh tennis hay là một ḥn đá ngậm trong miệng.
Đă nhiều lần Nguyên hănh diện với những tấm h́nh chụp Bear đang nhảy lên cao để đón lấy trái banh do các con tung lên cho nó dùng miệng bắt khi banh c̣n ở trên không. Bear là con chó cái và nó sinh hai lần, Nguyên không giữ lại con chó con nào cả, Nguyên cho bạn bè hết, sau đó đem Bear đi cột để khỏi sinh đẻ nữa.

Có rất nhiều kỷ niệm đẹp giữa Nguyên và con Bear, quá nhiều đến nỗi sau 17 năm sống bên nhau, qua những ngày nắng ấm đùa chơi sau sân nhà hay trên sân cỏ công viên, hoặc là dưới trời mưa tuyết trước mặt tiền bên gịng suối nhỏ cạnh nhà, Nguyên cảm thấy thương con chó này với tất cả ḷng ḿnh. Dù lúc đầu Bear là chó của bé Na, nhưng sau đó khi bé Na đi vào trường Đại học và rồi làm việc ở nơi khác sau khi tốt nghiệp, con Bear thật sự chính là con chó riêng của Nguyên. Nó mừng rỡ chào đón Nguyên về nhà sau một ngày làm việc mệt nhọc với trái banh tennis ngậm ở miệng, như muốn rủ Nguyên ra chơi với nó để quên đi những buồn bực của chuỗi ngày chán nản xa quê hương.

Sau hơn hai mươi hai năm tranh sống trên xứ người, các con nay khôn lớn cả rồi, đă đến lúc Nguyên gác kiếm giang hồ, t́m thú vui cho cuộc đời c̣n lại bên cạnh Ngọc, người yêu và vợ hiền muôn thuở của đời ḿnh, v́ thế Nguyên quyết định về hưu sớm. Con Bear thích lắm v́ kể từ nay, sáng nào Nguyên cũng dậy sớm ra chơi với Bear và dẫn nó đi bộ quanh khu vực trong xóm. Con Bear nay đă già lắm nhưng vẫn c̣n thích chơi với trái banh tennis, mặc dù bệnh tê thấp làm cho nó không thể nhảy lên cao như trước nữa.

Vợ chồng Nguyên quyết định đi qua California để thăm hai con trai, dâu và hai cháu nội gái tại San Diego và Monterey.
Ngày hôm ấy khi Nguyên sắp sửa ra xe để lên phi trường, con Bear có linh cảm là Nguyên và Ngọc sẽ đi xa, nó có vẻ rất buồn và mặc dù trời hôm đó nắng ấm và đẹp, nó nhất định đ̣i vào trong nhà. Đây là lần cuối cùng Nguyên đưa Bear vào nhà, v́ sau đó khi đang ở Monterey với cậu con trai Hải Quân, vào một buổi sáng mưa phùn tại vùng trời California, Ngọc trả lời điện thoại của Đài, cô con gái thứ hai gọi từ Virginia rồi Ngọc quay qua nói cho Nguyên biết là con Bear đă chết rồi.

Nguyên đau buồn v́ vừa mất một con chó bạn đời. Bear là con chó thứ tám trong đời Nguyên và là con chó cuối cùng v́ Nguyên biết tự đáy ḷng ḿnh, không thể nào Nguyên quên được Bear và từ nay không có một con chó nào có thể thay thế Bear trong kư ức của Nguyên.

San Diego, mùa hè 1998